15/11/08

....miss my parent...

....ở đâu mà có cái kiểu chọc ngừi ta khóc rùi lại hỏi vì sao khóc dzay?? hỏi thế ei mè nóy đc chứ..định chọc ngừi ta tức chít ah??...uj, nhớ mama wé, ta mun ve nha...ở nhà thật thỏai mái, bình yên, thanh thản...nhưng ta hok mún mama lo cho ta... mama bị bịnh oi'...ko kó ei ở nhà hjt, hum bit ei mua thuốc? ei chở đi khám bịnh? ai nấu cháo cho en nữa...hix!! khổ thân, hum wa mama lên, thấy mama mà xương wa' đi...dạo nèy mama ốm lém, chắc sụt mấy kg oi'...cả papa nữa...Cat ui là Cat...ta mún đi làm, mún xông ra đời,ta mún tự bản thân ta kím đc thật nhìu xiền... ta mún chứng minh cho papa & mama thấy ta lớn òi, ta tự bik lo cho bản thân òi, đừng lo cho ta nữa,...ta mún làm tất cả những công việc, những lo toan, trăn trở của papa,mama ta...thương papa, mama nhìu lém...

pài nì Cat đọc trong blog của thèng bạn, thấy méc cừi wé post lên ccho pà kon đọc chơi..

Thư gửi người yêu

"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử với em tốt chừng nào. Nhất thời anh chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em".
1/Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.
2/ Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.
3/ Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.
4/ Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.
5/ Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.
6/ Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.
7/ Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.
8/ Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.
9/ Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.
10/ Anh mua tặng em một cái áo 60.000, anh nói dối là chỉ có 40.000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100.000, em lại nói dối anh là 500.000.
11/ Cùng một con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.
12/ Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua một cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.
13/ Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).
14/ Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.
15/ Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.
16/ Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.
17/ Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.
18/ Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.
19/ Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.
20/ Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.
21/ Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.
22/ Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.
23/ Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.
24/ Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, "Hòn Vọng Thư".
25/ Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.
26/ Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.
27/ Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.
28/ Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.
29/ Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.
30/ Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.
31/ Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.
32/ Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.
33/ Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.
34/ Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.
35/ Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá máy cho anh, em bảo anh khắt khe.
36/ Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.
37/ Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.
38/ Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,
em lại bảo anh ít nói.
39/ Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.
40/ Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.
41/ Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.
42/ Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi: "Anh là mẹ em à?". Nếu anh không nhắc em, em lại bảo: "Anh chả quan tâm gì đến em".
43/ Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích… Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.
44/ Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.
45/ Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.
46/ Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.
47/ Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.
48/ Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.
49/ Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.
50/ Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết

Romeo èn Juliet .. dzui quá xá




Romeo trèo tường vào nhà Juliet...

Trên ban công...

Juliet: Romeo, chàng có biết không từ khi em gặp chàng em chỉ yêu có mình chàng và con Milu nhà em thôi.... Ôi... Romeo, hỡi... Romeo, giờ này chàng đang ở đâu???

Romeo: Ta đây Romeo em của Ronaldo, cháu của Roberto Carlos, người yêu của nàng đây...

Juliet: Ôi, chàng đấy ư ??? Em đang tỉnh hay mơ đây??? Làm sao chàng có thể vào được đây khi mà bố em đã thã 2 con *** đói ngoài kia???

Romeo: Ta đường đường là 1 trang nam tử... đầu đội mũ chân đi dép tỗ ong mà phải sợ 2 con *** to còi ấy à???

Juliet: Chàng làm thế nào mà hay vậy ???

Romeo: Ờ... thì...để vào được đây ấy, để cái thằng người yêu của em nó vào được đây ấy, ta đã phãi biếu không 2 con *** nhà nàng 1 chiếc tất có lỗ của ta, vậy mà chúng còn nhẫn tâm xin thêm... 1 mảnh vải quần ( ở chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào đấy!)

Juliet: Hix hix, chắc chàng uất chúng lắm nhỉ ???

Romeo: Uất làm gì cho mệt người hả em. Đằng nào chúng chẳng xùi bọt mép, lép dạ dày khi ngửi phải mùi giầy của anh

Juliet: ***** vãi...

Romeo: Gì cơ ???

Juliet: Ah... ko... đỉnh quá, chàng thật là đỉnh cao!!!

Romeo: Vậy nàng có yêu ta không???

Juliet: Tất nhiên là có Em yêu anh như mây yêu núi. Em yêu anh như yêu túi của anh . Còn anh, anh có yêu em ko???

Romeo: Anh yêu em hơn những gì em nói. Anh yêu em hơn gió yêu hàng cây. Anh yêu em hơn bò yêu cỏ. Anh yêu em anh dám bỏ cả em...

Juliet: Thật ư???

Romeo: Thật vậy!!!

.

Romeo: Anh thề!!! Anh mà nói điêu người yêu anh chết. Anh mà nói sai mai anh nói lại.

Juliet: Ôiii... Con Sờ Hát bé bự của em...

Romeo: Thiên thần bé nhõ của anh...

Đúng lúc đó Stibân xuất hiện...

Juliet: A... anh Stibân... thiên tuế, thiên tuế, sao ngu thế

Stibân: Bình địa em!!! Còn thằng kia, mày làm gì ở đây???

Romeo: Tỏ tình chứ còn làm gì.

Stibân: Á à... mày là Romeo, răng nhô, trán rô, bán lô tô ở đầu phố đúng ko???

Romeo: Còn mày là Stibân người toàn gân, ***** ở chân, bán thịt *** ở Nhật Tân chứ gì???

Stibân: Thằng kia trả tao tiền thịt *** mày nợ tao 3 tháng trước.

Romeo: Ấy ấy anh bình tĩnh, đâu còn có đó, thịt *** còn có lá mơ.

Stibân: Ko bình tĩnh gì hết!!! Sao nhìn mặt mũi mày sáng sủa mà lại bẩn tính thế hả???

Romeo: À... được rồi..., còn mày, nhìn dáng mày cao cao, mặt mày xanh xao chắc là mày bị AIDS, mà mày bị AIDS nghĩa là đời mày sắp hết...

Stibân: Thằng ********, thằng xúc sinh, thằng... thằng chưa xúc miệng... Tao phải....

Romeo: Phải làm sao???

Stibân: Cho mày 1 trận...

Romeo rút... V2.... tít tít tít...

Romeo: Alo bà Stibân đấy ạ???

Stibân: Ấy ấy, anh ơi, anh tha cho em, anh đừng mách vợ em...

Romeo: Vậy thì xéo mau!!!

Stibân: Vâng em xéo..

Juliet: Ôi, chàng mới oai phong làm sao. Phần thưỡng của chàng là một năm xài POND'S miễn phí!

Romeo: Cảm ơn nàng.

( Juliet ơi, vào đánh răng đi con, từ sáng tới giờ con chưa đánh răng đâu đấy _ tiếng bố Juliet )

Juliet: Chết rồi chàng ơi, chàng mau về đi ko bố em thấy...

Romeo: Ừ... ừ... à mà nàng cho ta vay 5 nghìn trả tiền gửi xe!

Juliet: Đây... 5 nghìn rưởi luôn cho xông xênh....

Đúng lúc đó, bố Juliet nhìn thấy...

Bố Juliet: Thằng kìa, mày là ai??? Làm gì ở đây???

Romeo: Cháu... cháu... cháu vào đây... hái hoa ạ!

Bố Juliet: A... ông nhận ra mày rồi, hôm trước ông tắm sông, mày lấy quần của ông đúng ko???

Vừa nói bố Juliet vừa phi mình từ ban công xuống đuổi theo Romeo... .....,

...........

Lúc bé tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.

Lúc bé tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay

...z.zz.zz..


..z.z.z..ko'ko'...chúc pà kon ngủ ngon!!!

cũm hay hay..post lên cho pà kon đọc chơi


How Do I Can Do You Say Love Me?
tg: hok phải là mình
tình trạng: tg đang sáng tác---------------hehe================================================== =======Giới thiệu nhân vậtChâu Cát Chi : 15 tuổi,girl mà giống boy toàn diện , người VN, tháng 1/2010 tham gia cuộc thi....... và đc đi du học tại Đài Loan.Đỗ Khánh Long : con zaj duy nhất tập đoàn Bạch Long - tập đoàn lớn và giàu có nhất đất TQ,đẹp zaj,học giỏi, lạnh lùngDương Vĩ Tường ,Tống Văn Lôi ,Phạm Huy Thiên : là con trai duy nhất của các tập đoàn Thanh Long,Bạch Hổ và Đại Hổ - các tập đoàn đứng thứ 2,đẹp zaj,học giỏi,chưa chắc lạnh lùngSƠ LƯỢC:ngày 20/1/2010,Chi tham gia 1 cuộc thi của cty chi nhánh tập đoàn Bạch Long tại VN, phần thưởng là sang Đài Loan học cấp 3 và Đại Học và cô bé đã đạt đc.Vì trường là do 4 tập đoàn Bạch Long ,Thanh Long,Bạch Hổ và Đại Hổ xây nên cô bé cũng học chung trường với 4 đại công tử nhà giàu. Sau này Dương Vĩ Tường & Đỗ Khánh Long đem lòng yêu cô bé ( cốt truyện bt),và có những tình huống buồn cười lúc họ mới gặp nhau......-------------------------------------------------------------------------------Sân bay Tân sơn nhất – ngày 1/6/2010- PP đừng lo, con tự lo cho mình đc mà !! - Tiếng nói dõng dạc của con bé sắp 15 tuổi (còn 5 tháng nữa) , nói chung cũng hok phải là con bé cũng hok phải là thằng bé . Nhìn cách ăn mặc theo style boy ,tóc dài , da trắng hồng, cao 1m65 đứng vỗ vai pp nó(1m5,ba lùn con cao )- Thôi con đi nhá !!Nó đội cái nón trắng đen,mang balô đen nốt, wần đen lun ( sax)– style cực kì đến mấy hành khách nữ người Tây còn nhìn nó đầy cảm xúc . Thế chẳng coá gì là lạ. Vì nó giống boy đến thế cơ mà (=.=) có cái tội tóc dài,mama còn chọc nó rằng mốt mama cho xiền đi phẫu thuật đổi giới tính . Nó bước lên máy bay lòng vừa bùn vừa vui, vui vì ước nguyên nó thành hiện thực ròy – sang Đài Loan học cấp 3 và Đại Học đúng với lời hứa năm xưa với bạn thân của nó, bùn vì phải xa người thân ( vụ này ai chả có ). Nó là 1 đứa xon gái đúng nghĩa - ừ thì con gái-ừ thì con gái mà giống con trai kinh : quậy nè, đàn chị trong trường nè,không thích bắt nạt đứa nhỏ tuổi hơn mình nè , thích bắt nạt con trai cùng tuổi nè (vụ này khác người à nhe),giỏi thể thao nè,giỏi võ nè, luôn luôn đứng nhất trường về tất cả môn nè,xinh nè, hay chọc cười người khác nè,ngày thi hok chịu ôn bài đi chọc mí đứa bạn trong lớp ở tất cả các phòng thi nè , hok học bài cũng đứng nhất lớp nè ( zụ này có thật áh , học trên trường hem học ở nhà, bái làm sư phụ lun), đôi khi cũng thần kinh ,bạn bè thầy cô yêu mến nè,nói chuyện cũng dễ thương nè,………………… —> đủ các yếu tố tốt đẹp trên đời (ước gì mình đc như cô ấy )Con bé ổn định chỗ ngồi . Nhìn ra ngoài cửa sổ mà bùn rười rượi. Nhà nó 3 chị em, pp và mm nó mún coá con trai,hok bít phải cái ý nghĩ này ám ảnh nó hok nữa,từ khi nó zô nước biển từ năm lớp 6, tính tình nó thay đổi hẳn - mặc wần dài váy bỏ hết áo tay dài hoặc đến cù chỏ, toàn đi chơi với bọn con trai (ặc ặc). Lớp 8, cái tên Cát Chi nổi khắp trường vì dám ăn nói hỗn hào với 1 nhóm tên “DEVIL” – trùm trường. HK 2 năm lớp 8,nó trở thành trùm nhóm DEVIL ( ghê ghê ) sau 1 lần đánh nhau với cả bọn tụi nó ( sax con gái giỏi võ có khác ). Nhớ lại mà nó cười lăn lộn đến nỗi người kế bên phải đi chỗ khác đọc báo. Đầu năm lớp 9 , có cuộc thi do 1 cty ở Đài Loan tổ chức nếu thắng sẽ đc sang ĐL du học cấp 3 và đại học 6 năm ( ax ax VN có 3 năm )Chưa kể là cty sẽ chu cấp toàn bộ tiền thuê nhà tiền học, tiền ăn quà thì….bb. Thể lệ thi là phải giỏi đều các môn vì nếu sang đó là trường chuyên học tất cả các môn hok chừa môn nào . đại học cũng zậy ( hèn gì 6 năm).Hồi xưa nó hứa với bạn nó sẽ sang ĐL học vào năm 15t ( boy áh)—> học ngày học đêm để đc đi thành công mỹ mãn.Với lại nó không lo vì đã học 2 năm tất cả các tiếng của châu Á trừ các nc’ phía nam và Tiếng Anh,Pháp (Pro).”Sắp đến ĐL mời quý khách chuẩn bị “. Tiếng loa kéo nó về thực tại.Ngó ra cửa sổ , 1 thành phố sầm uất hiện ra cùng những toà nhà cao chọc trời.
Chap 1 : Làm wen ( Từ đây là nói tiếng Đài Loan )Nó qua đây trước 2 tháng để làm wen cuộc sống và tìm việc làm. Ra khỏi sân bay, đón xe, quang cảnh khác xa khi ở VN. Ngôi nhà mà cty bảo trợ nó cho nó ở trong 9 năm (ắc,lâu ác) là 1 ngôi nhà màu tráng – đúng màu nó thích :2 phòng ngủ , 1 phòng tắm, 1 bếp ,…..nói chung đầy đủ tiện nghi. Ngả người ra giường, nó nhắm mắt ngủ thật sâu. Sáng hum sau, có tiếng chuông:-Nhóc là Châu Cát Chi 15 tuổi quốc tịch VN , đc cty Bạch Long bảo trợ đi du học phải ko ?- 1 người mặc vest dáng to cao hỏi nó- Vâng! Thế ông là ai ạ ?- nét mặt ngây ngô (chưa rửa mặt chắc lun )- Này nhóc ! Tôi là người bảo trợ nhóc áh , mới 23t thôi kiu = chú đi, = ông già wá đếy!-người mặc vest trừng mắt.Nó cũng chẵng mún đôi co vì sáng sớm mà :-Chú thì Chú!Thế chú tới đêy làm j` ạ ?-Chú tên Dương Nghiệp Vỹ ,là bảo trợ của cháu ở đất ĐL….. À mà cháu hok mời chú vào nhà à ?-Wên sr ! Mời vào !- sáng sớm nó wên cả tính lịch sự, ngượng chín.-Chú ngồi ghế cháu đi rửa mặt cái ! –nói xong nó lon ton đi như bay10’ sau wần áo gọn gàng-Hum nay chú dắt cháu đi xem trường mới và trường đại học nếu cháu đỗ , chú nghe nói cháu có trí nhớ tốt nên chú sẽ hướng dẫn cháu tất cả đường đi ở ĐL này! Sau đó cháu sẽ tự đi tìm việc làm để nuôi sống !-Cty hem cung cấp thực phẩm cho cháu àh !-Thì chủ ý là để cháu tự lập mà !-À mà cháu là con gái , chú làm ơn sửa lại từ nhóc nha >” hum nay zậy trễ =.=Chưa kể đến còn 3 cây số nữa mới tới trường nó , con bé chạy như bay thở hok kịp cũng ráng mà chạy hum nay là ngày khai trường mà .Thế mà chưa đủ rắc rối , chạy đến cổng trường là cổng sắp đóng lại còn gặp 4 thằng nhóc cao 1m8~ thong dong bước ra từ hai chiếc xe kiểu mới nhất trên thị trường mà chẳng sợ trễ,ra dáng con nhà giàu lại đẹp zaj.Con bé chả wan tâm vì nó sắp trễ ròy. 1….2….3….Con bé phóng như bay wa cánh cổng và có 1 tờ giấy nhỏ nhỏ rớt ra trong balô nó rơi trên đầu 1 đứa trong 4 thằng nhóc mà nó chả hề hay biết.Thở phì phò, nó lỡ lun tiết mục khai giảng. Nó đến chỗ bảng thông báo “ Nó học lớp 1-A “ tất nhiên rồi “ Lên lớp thôi”.Này, làm gì mà cáu vậy?Sáng sớm lãnh của nợ này rồi lai đầu năm nữa - thằng bé cầm thẻ HS mà mún cho nó bay lun trong gió.Ê, Long xem thử ai thế !- 1 trong 3 đứa còn lạiThằng bé miễn cưỡng xem:-Châu Cát Chi – HS lớp 1-ACon bé vào lớp , chọn khúc khuất nhất vì cả lớp này đa số toàn là “ tiểu thư” “con nhà giàu” cả. Đến giờ chơi nó hok có ai lại làm wen , ko sao 1 mình cũng đc ròy.“Reeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeng”Nó thu xếp tập sách, bỗng có 1 đứa con gái đến trước mặt nó ra dáng ta đây:-Mày là du học sinh VN à,biết nói tiếng Đài ko?-giọng khinh bỉ-……………………………-Không biết àh!Người VN ngu thế nhỉ? Sao sang đây đc hay ? Vả lại mày cũng đâu phải là giàu ?- Vài đứa nhại theoCon bé hiểu hết chứ, tại nó hok mún gây nên bỏ đi 1 nước,-Này, mày điếc à? Con nghèo khố kia!!!!- Giọng nhạo bángĐến nc’ này nó ko chịu đc nữa. Rút cái chai trong balô ra nó đổ từ đầu xuống chân của nhỏ ấy(nhỏ ấy-1m6):-Này, bà bảo nhé, đừng có nói chuyện kiểu đó với bà,bà học giỏi lắm nhá , nghèo thì sao nghèo mà hok khinh người như mày đc ròy và chưa chắc mày học = bà nhé !!Nhỏ “tiểu thư” ấy giơ tay ra định tát con bé,nó chụp đc trong thoáng chút nó định bẻ cả tay chứ nhưng lại thả ra. Nhỏ đó đỏ mặt,chạy biến theo sau là vài nhỏ cũng “tiểu thư” ra phết.Con bé quay lại nói với đám còn lại :-Tớ chỉ mún làm bạn, không mún gây chuyện đâu!-Con bé xoè tay ra à nói :-Tớ là Châu Cát Chi xin được làm wen với các bạn!-Thế là từng người từng người đến bắt tay làm bạn với nó-Thế bạn là girl seo mặc đồng phục boy thế??-Vy Vy bạn mới nó mến nhất-Tại cái chú bảo trợ mình bảo mình giống boy wá lại mua đồng phục nhầm nên bảo mình mặc lunHai đứa đi bộ tán dóc vì nhà Vy Vy cùng đường với nhà nó.Vy Vy là tiểu thư của tập đoàn Vy Vy ,nhưng Vy Vy mến Chi vì Chi bạo gan và Vy Vy không ra dáng tiểu thư không khinh thường người khác như Châu - nhỏ vừa nhạo báng con bé . Tiểu thư như Vy Vy mà đi bộ đc 3 cây số và vừa đi vừa ăn wà nữa. Con bé vui vì đã có người bạn thân.Bỗng :-Thế bạn có học võ à? Ít ai đỡ đc cái tát của Châu lắm!-Nhìu người bị nhỏ đó bắt nạt àh!-Ừ thì theo tớ bít thì nhìu!-Thế nhỏ đó tiểu thư nhà ai vậy ?-Tớ ko biết,nhưng nó là em họ của Đỗ Khánh Long đếy!- Đỗ Khánh Long??????-Cậu không bết àh? Đại công tử nhà họ Đỗ đ ấy !-…………………………-Th ế cậu có biết tập đoàn B ạch Long kh ông!-Bi ết chứ!-Ừ! Cậu wa đây học cũng là nhờ tập đoàn này phải ko?-Uhm!-Nếu ngày mai theo lời kể của Châu họ sang gây hấn với bạn thì sao?-Họ? Ý bạn là còn ai khác ngoài Khánh Long nữa sao?-Thì cái trường Long Hổ này do 4 tập đoàn gây nên mà ban ko bít àh?-Uhm thì mình bít thế có liên wan gì ko?-4 tập đoàn đó là Bạch Long, Thanh Long,Bạch Hổ và Đại Hổ nên 4 đại c ông tử cũng chơi với nhau từ nhỏ nên bàn dân trường này gọi họ là nhóm 4P nghĩa là 4 Prince ví như 4 hoàng tử zậy ^^!-Nhảm!-Ngày mai họ mà đến gây chuyện thì cậu đừng nên đôi co vì họ có rất nhiều tay chân ở trường anỳ thấy cô còn sợ họ nữa mà! Đa số hs trường này là đàn em của họ đấy!-Uhm mình cảm ơn cậu đã báo trước!-Bibi, sáng mai tớ lấy xe wa đón cậu !-Thôi, tớ mún đi bộ cho wen đường!-Uhm cũng đc zậy hẹn gạp lại ở trường học nhé!-Bye bye !Đến nhà nó ngã gục xuống may mà hôm nay chỉ học buổi sáng mai mốt còn học hai buổi chắc có nhìu chuyên lắm đây.Tối tăm………Mơ màng………Nó chìm vào giấc ngủ……………………………………… …………………….Rút kinh nghiệm hum trước nó dậy vào khoảng 5h soạn tập sách chạy như biến đến trường nó phòng trường hợp gặp nhóm 4Pnhư lời Vy Vy cảnh báo.Đến lớp cũng khoảng 6h15 Vy Vy đã đến trc’ chờ nó. Đang định ra canteen trường ăn sáng thì nó gặp Châu và 4 thằng nhóc hum trc’ ( 1m8~ ấy,4P),nó lẻn ra mà ko đc đành đối mặt zậy.-Cát Chi đâu ? - Lại giở giọng tiểu thư-Đây!-nó đứng zậy xoa xoa cái lỗ mũi ăn trầu vừa **ng 1 trong 4 thằng nhóc thằng đầu đàn (Khánh Long ấy)1 tờ giấy rơi tà từ xuống mặt nó “Thẻ học sinh”,hèn gì hum trc’ no’ kiếm trong balô mà chả thấy-Thằng nhóc này làm áo em ướt hum wa hả Châu?-Khánh Long vừa nói vừa đạp lên tay con bé đang định nhặt tấm thẻ hs-Nó đó anh Long!-Thằng này gan nhỉ?-Khánh Long trừng mắtCon bé chả thèm nhặt nữa đứng lên đối mặt: 4 mắt nhìn nhau trừng trừng.Lúc đó có khoảng 15 đứa có mặt đang theo dõi trận đấu HS du học Cát Chi vs 4P-Yêu cầu anh ăn nói đàng hoàng nhé,tôi là con gái hỉu hok , G-Á-I ok?-Con bé đang đội nón màu đen mặc đồng phục nam ai mà nhìn là con gái đc =.=-Này, cậu mà là con gái bọn này cho wa chuyện cậu tạt nc’ lên mình Châu okie?- Dương Vĩ Tường lên tiếng-Được không Long?-À…….ừ….cũng đc, đầu năm không nên gây sự sớm!Khánh Long giở nón con bé ra,bất giác nó không phản ứng đc.Thường thì nó để tóc trong nón cho gọn ấy mà nên khi lấy nón con bé ra thì tóc cũng xoã xuống.Bộ tóc dài óng che hết phân nửa khuôn mặt Cát Chi càng làm nổi bật vẻ đẹp bí ẩn đầy nam tính (đẹp hơn cả boy chà chà).Long đỏ mặt,thấy tim mình đập nhanh hơn mọi ngày.-Thế cậu là 1 cô bé àh?-Tường hỏi châm biếm-Sao cũng đc,các anh biết rồi phải không,saokhông đi đi.-Con bé bắt đầu bực mình,tóc xoã xuống làm nó nực như gì.-Anh Long bỏ wa chuyện nó tạt nước em dễ dàng zậy sao?-Châu nũng nịu-Bỏ đi!-Long quát & đi ra khỏi cửa-Bỏ đi? Là sao? Anh Long!Anh Long ơi!-Châu chạy theo sau-Cậu làm tôi thú vị rồi đấy.-Tường nở nụ cười với Cát Chi và nhặt cho nó tấm thẻ Hs.Rồi cũng bỏ đi theo sau là Lôi và Thiên.Con bé đỏ mặt.Chưa bao giờ nó thấy nó đỏ mặt.“Reeeeeeeeeeeeeeeeeeeeng”Chuông vào học.Mất hết bữa sáng.Cả lớp vào học ,từng người từng người đivào lớp và chào nó.Nó cũng khá vui có lẽ nó đã chiếm đc cảm tình của mọi người.Hôm nay cô chủ nhiệm sẽ sắp chỗ và bầu chọn phó,trưởng lớp,nó mong là sẽ không đổi chỗ nó và Vy Vy.-Anh Long,anh sao thế?Bỏ đi là sao?-Châu hỏi với vẻ bực bội-Anh bảo bỏ mà em nghe không hiểu hả?-Không lẽ anh bỏ wa dễ dàng vậy sao?-Châu nói phải đấy Long,lần đầu thấy cậu bỏ wa dễ dàng thế đấy!-Lôi nói với vẻ mặt ngạc nhiên-Tại tớ đã đồng ý với Tường mà.-Long bực lần 2-Tại anh không đó anh Tường!!!!!!!!!!!!!!-Ừ thì-Tường vừa đi vừa gãi đầu-Em sai rồi,tại đầu năm chứ,vả lại,con bé đó rất thú vị,phải không Long?-Đúng, con bé đó rất đặc biệt-Long ậm ừ-Em bực rồi đó!-Không anh không có ý………….Ý của anh là nó không run khi đứng trước em cũng như bọn anh khi đã nghe về chúng ta đúng không?-Long phân bua trước cái mặt xìu xịu của em gái mình-Ừ đúng vậy!-3 người còn lại nhất trí-Vậy anh không có ý trả thù seo?-Con bé này khá đặc biệt nhưng không có nghĩa là anh sẽ bỏ wa đâu,Châu à!Anh nhất định sẽ phục hồi danh dự cho em!Xem như con bé này đã **ng tới 4P!Lôi và Thiên tìm giùm mình hồ sơ lý lịch của con bé này nhé!Ngày mai sẽ có chuyện vui đây,bắt đầu Devil’s 4P (sự giận dữ của 4 hoàng tử)-Long thích thú-Em về lớp đi Châu.Châu chạy về ngay vừa đi vừa hí ha hí hửng với ý nghĩ “Con bé Cát Chi tiêu chắc rồi”-Cậu tiếc à Tường?-Thiên hỏi-Con bé đó thú vị thật, tớ có cảm tình với nó đấy,mà Long đã có ý thì tớ nhường vậy!-Tường vừa đi vừa cười-Về lớp nào các cậu!Ở hành lang khối 1 trường Long Hổ có 4 thằng bé vừa đi vừa cười( 1m8~ ^^)-Này lúc nãy tớ thấy cậu đỏ mặt trước con bé đó đấy-Tường nháy mắt với Long…..Ở hành lang khối 1 trường Long Hổ c ó 1 thằng bé bắt đầu biết đỏ mặt…….



Phụ lụcThời khoá biểu của Cát Chi:6h sáng học tới 4h chiều5h đi làm đến 8hthời gian còn lại cho học bài và làm bài tập*********************************************Hôm sau,tại lớp 1-A trường Long Hổ-Hai tiết đầu là thể dục àh Vy Vy?-Con bé còn đang tình trạng ngái ngủ bước vào lớp hỏi Vy Vy-Ừa,chú Vỹ nào đó mới đem đồ thể dục cho bạn này!-Vy Vy đưa cho nó cái bịch màu đen **ng đồ thể dục-Bây giờ thay áh >”<.-Uhm, để tớ dắt cậu đi, đi nào!-Vy kéo tay nó đi10’ sau………….-Hơi rộng àh?-Vy hỏi săm soi-Ex, này size boy mà, à này chú đó có đưa thêm tờ giấy này cho cậu-Vy đưa nó tờ giấy màu trắng“Thực ra đồng phục của cháu chú đã chuẩn bị từ 3 tháng trước,nhưng lúc đó chú còn nhầm cháu là con zaj,nên cháu mặc tạm nhé “Heo”, ngày mai chú ghé đó”-Con bé nhào nát tờ giấy mà wăng nó zô thùng rác mà không cần nhìn thùng rác(siêu)-À này cậu biết tủ giày cậu số mấy chưa?-Vy hỏi-Hình như số 369,trong thẻ Hs ghi zậy?-Thế cậu lấy giày thể dục chưa?-Tớ mang giày này không đc sao?-Thầy Phương sẽ la đó, ông ấy nổi tiếng dữ nhất trường , ổng chỉ sợ 4P thôi!-Vy tỏ vẻ lo lắng-à ừm thế cậu dắt tớ đi lấy giày nhé!-Nó cườiNó kéo tay Vy đi,tủ giày tập thể của trường ở phòng thể dục.-A, tủ 369 đây rồi – Cát Chi reo lên-Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!-Vy Vy la lên-Mảnh vải này là sao hả Vy- nó tỏ vẻ hơi bực-4P bắt đầu rồi đấy Chi àh-Vy vẫn chưa hết bàng hoàng-Tớ không sợ,mà này sao không thấy giày của tớ vậy- nó bình thản lục tung cả cái tủ-Chú Vỹ bảo đã để giày vào tủ cậu mà, tìm lại xem. – Vy đã hiểu ra-Không thấy thật mà,tớ chỉ thấy mỗi mảnh vải thôi – Nó bắt đầu bực-Tìm cái này hả cô bé ?-Giọng nam wen thuộc vang lênNó quay lại nhìn thấy Khánh Long & 4P còn chiếc giày nó thì dưới chân Long rách bươm đệm thêm là vài ngón chân của Long ngoe nguẩy khiêu khích nó.-Chân cô nhỏ thật đấy! - Vẫn ngoe nguẩy các ngón chân-Các anh làm cái j` với đôi giày của tôi thế ?- mặt nó lạnh lại, Vy Vy đứng sau lưng nó cũng có cảm giác lành lạnh-Làm gì àh, ai bảo cô **ng đến Châu và bọn tôi. – Long khểnh mũi-Tôi **ng tới bọn anh hồi nào, tại Châu gây sự với tôi trước. – nó bực thật rồi-Như vậy cũng đủ rồi, cô không nghe nhiều tin tức về bọn này à,không sợ à. – Thiên ra vẻ thú vị-Có, thật sự rất nhiều,và tôi thật sự không sợ các anh chút nào. – Nó ngước mặt với 4 thằng nhóc cao hơn nó-Chờ đi,tôi nhất định sẽ làm cho cô khuất phục bọn này - Long khẳng định-Tôi đang chờ đây, mất lun cả đôi giày mới,thôi kệ,thách các người làm tôi khuất phục đc đấy. – nó tiếc của - với loại người dùng thủ đoạn và tiền như các người thì còn lâu đấy!!!“Bốp” Long tán nó . Sững sờ………….ngạc nhiên…………..cả 4 người……Long không nghĩ là mình sẽ tát Chi nhưng……………………..-Tôi cấm cô nói kiểu đó với bọn này?-Long quátCon bé xoa xoa má, quay lại “Bốp” tát 1 cái mạnh gấp đôi hồi nãy ( dân nhà võ mừ) làm Long chảy cả máu-Có vẻ tôi nói hơi quá đà nhưng cũng đúng thôi, cái tát này là để cho anh suy nghĩ lại việc làm của mình. – Chi nói không ra vẻ là đau-Bọn này không cần phải suy nghĩ gì cả ! – Thiên và Lôi nhăn mặt-Tường cậu nói gì đi chứ? – Long bực mình ra mặt-…………………………………..Thôi chuông reng lên lớp. - Tường nháy mắt với nó – đánh đẹp lắm Chi!!!-Đi thôi Tường, con bé đó sẽ phải coi chừng tớ!-Long lên mặtNó trừng mắt , có gì đó vui vui, nó thì thầm với Vy“Bạch”-tiếng Long ngãTranh thủ lúc Long ngước mặt lên trần nó gạt chân Long. 3 người còn lại cười khúc khích “Con bé này đúng là thú vị”-Thiên đồng ý với Tường-“Đã bảo mà”“Chạy!”- Nó kéo tay Vy chạy ngay-Axxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx xxxxxxxxxxxxx!!!!!!! Cái con bé này sẽ biết tay mình! – Long đứng dậy phủi phủi-Cười gì , đáng cười à?-Long quát Tường và Thiên-Chỉ có Lôi là bạn tốt – Long vỗ lên vaj Lôi-Tốt gì? Lôi mắc cười theo câu “ Không cười vì wá bùn cười”, hahahahaha-Thiên chỉ cái mặt Lôi đang méo mó ngăn cho bản thân không cười-Phải vậy không Lôi?-Long nhăn mặt-À………..ừm……..wả thật…………rất……….bùn…………?? ��.cười……………ha…………………………….ha…………¢ ? �…..ha! – Lôi cười ôm bụng không để ý có cái núi lửa đang phun-Thôi mang giày cậu lại đi Long,ra nói vài câu với thầy Phương là có chuyện vui , ổng sợ cậu nhất mà , bảo ổng phạt con bé đc rồi. – Lôi đã nín cười và đưa cho Long đôi giày-Ừhm cũng đc, chạy 10 vòng quanh sân = chân không chắc vui lắm nhỉ?-Long đắc chí-Nhẹ thôi, con bé đó kiên cường lắm không dễ bị bọn mình khuất phục đâu,linh cảm của tớ về con bé như thế đấy - Tường chắc nịch-Đi nào, con bé đó là của tớ,cậu không đc **ng vô! – Long nói với vẻ mặt giận dữTường quay sang nói thầm “ Của cậu? Theo nghĩa nào? Hồi nãy tớ thấy cậu có vẻ run run trước con bé đó!” Tường thích thú wàng tay lên vaj Long, còn Long thì suy nghĩ miên man.“Reeeeeeeeeeeeeeeeeeng”-Ex, zô học rồi, nhanh lên, coi chừng ông Phương la!- Vy hối thúc Cát Chi2 đứa vừa chạy đến kịp xếp hàng-Thưa thầy, bạn Vy và bạn Chi zô xếp hàng trễ - Châu méc với cái ông mập mập mặt dữ tợn- 2 cô đó đâu rồi ! – Ông ta quátVy và Chi ló đầu ra nhìn Châu với ánh mắt nhìn kẻ thù- 2 cô chạy 5 vòng wanh trường cho tôi! - Ổng bắt ép-Thầy Phương, không đc phạt Vy Vy! - Tiếng của Thiên và 4P đang đi tới- À chào 4 em! Không đc phạt Vy Vy thì thầy phải phạt ai?- ông ta tỏ vẻ sợ sợ-Lỗi do em thưa thầy!- Nó bước ra khỏi hàng đối mặt với ông thầy-xin thầy phạt mình em!-Là cô àh! Vậy cô chạy 6 vòng wanh sân cho tôi! - Ổng giận dữ trở lại-6 vòng àh! Chưa đủ đâu thầy, cô ta còn không mang giày thể dục của trường nữa,theo em nên chạy 10 vòng wanh sân = chân không! – Long chen vào-Nhưng…..nhưng……..mà……..-Vy Vy lên tiếng-Không sao đâu Vy, em sẽ chạy thưa thầy!-Nó nói với giọng oai nghiêm-Thế mới tốt chứ, xin phép thầy bọn em về lớp!-Long ném cho nó cái nhìn khích bác. Nó trừng mắt lại, cười hàm ý, đẹp zai ze kêu. ( )-À ừm chào các em ! – Ông thầy chàoNó cởi giày ra và chạy, gặp sân trường rộng 1 vòng đã đủ 1 cây 10 vòng = 10 km. Chân nó đau lắm mà vẫn ráng chạy, cả lớp dõi theo lo lắng chỉ mình Châu ngồi cười.”Lớp 2-A các em đc nghỉ buổi sáng”-tiếng loa của trường.Long và 4P nhìn ra sân,Cát Chi đang chạy với bàn chân không. Bàn chân rã rời, trên mặt tỏ vẻ một chút đau đớn nhưng vẫn chạy cho đủ 10 vòng sân trường.Khi Cát Chi chạy xong vòng thứ 10 đứng không nổi,Vy Vy phải dìu nó đến y tế băng chân rồi mới ra sân xem mọi người tập.-Sao thế? Thường thì khi xem cảnh này cậu vẫn cười mà?- 4P hỏi Long-…………………………………………¢ ? �………………………………Khi 3 người kia vào lớp, Long suy nghĩ“Đúng, lúc trước khi mình để cho người khác bị như thế mình vẫn cười đc mà, sao lần này mình lại không cười nổi mà còn cảm thấy đau đau trong tim chỉ vì con bé biết 3 ngày nay thôi sao, mình sao thế nhỉ?”-Long nhìn con bé đang cười với Vy Vy và tự 1 mình cười mỉm
Chap 3: Thời gian trôi wa nhanh lên nàoKể từ ngày nó bị chạy 10 vòng wanh sân = chân không là ngày nào nó cũng có chuyện để wan tâm suốt 1 HK trời : nào là ba lô bị giấu ở thùng rác,tập bị xé, mất hơn 4 đôi giày thể dục, 1 HK chạy tổng cộng 40 vòng wanh sân trường = chân không,………………………..và tác giả của mấy trò đó – đương nhiên nó bít là ai và ai cũng bít là ai – đã từng nói là phải khuất phục đc nó. Khuất phục nó à? Mơ đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! 100 năm nữa cũng vậy thôi. 1 HK trôi qua,nó đã qua kì kiểm tra,hôm nay nó sẽ biết kết quả . Nó cũng chẳng mong sẽ đc điểm cao gì, suốt 1 HK nó bị làm phiền nhiều quá rồi. Sáng hum nay, nó vẫn đi bộ bình thường đến trường, bảng thông báo đã dán kết quả.-A, Chi đây rồi, lại đây coi người nhất bảng đi!!! – Vy Vy kéo tay nó-Ai nhất bảng thế ? – Nó hỏi biểu hiện 1 tí quan tâm-Đợi xí, đây rồi, Nhất / Châu Cát Chi / Lớp 1-A / 600 điểm !!!!!! – Vy Vy bàng hoàng-Thế àh…………….-Nó tỏ vẻ không quan tâm-Thế àh gì?Vậy mà hum bữa cậu bảo không làm đc!!-Vy bắt bẻ nó-Huh? Tớ nhất bảng áh sung sướng woá – Nó giả bộ- Cậu nhì kìa Vy!!-nó reo lên-Uhm coá 590 điểm àh? – Vy không hài lòng-Zị đc rồi tí về tớ bao ăn kem!!-Nó cười-Thế nhé ! Hứa nhé ! Chắc nhé ! Không nuốt lời nhé ! – Vy reo lên-Ừa, tớ có dối cậu bao giờ đâu !! – Nó nắm tay Vy kéo về lớpBỗng Dương Nghiệp Vỹ xuất hiện-Xin phép cô bé , tôi có chuyện muốn nói với Cát Chi!! – Vỹ lịch sự- Vâng cũng đc ạ, Tớ về lớp trước nhé Chi!!! – Vy Vy vẫy tay nó-Có việc gì vậy chú Vỹ ? – Nó hỏi vì nhìn Vỹ hơi lo lắng-Àh……..ừm……..cháu……..cháu……… …..phải về VN rồi ! - Vỹ nói câu này 1 cách khó chịu-Là sao vậy chú ? – Nó lo lắng hỏi-Có người nói nên xem lại bài thi của cháu 1 năm trước ( bây giờ đang tháng 1-2011), nhưng bài thi của cháu đang bị lưu lạc & cty không thể bảo trợ tiếp cho cháu. Nên cháu phải về VN thôi. - Vỹ nói-Ai?-Tiểu thư Châu em họ Khánh Long ! - Vỹ nhìn vào đôi mắt giận dữ của nó – cháu sao thế???-Cháu không sao cả! Vậy chừng nào cháu có cơ hội sang đây học nữa?- Nó bình tâm-Vì là thất lạc nên rất khó tìm, nếu tìm đc chắc chắn cũng phải đến năm cháu vào ĐH, khi tìm đc sẽ có người của cty đến nhà cháu, khảo sát cháu lại nếu vẫn đủ tiêu chuẩn cháu sẽ lại đc sang đây học ĐH ! - Vỹ có vẻ hơi vui lên-Thế chuyến bay về VN của cháu sẽ khởi hành lúc mấy giờ ? – Nó hỏi-Sao cháu biết chú đã chuẩn bị?-Đương nhiên, quen chú lâu rồi mà! – Nó tươi cười-Ngày mai , 7h sáng, chú đã xin nghỉ làm giùm cháu rồi ! - Vỹ nhìn vào tấm vé máy bay vừa móc ra túi và đưa cho nó-Nhanh thế ! Cháu không có thời gian tạm biệt bạn bè sao ! – Nó nhăn mặt-Xin lỗi! Mai chú không đc đi tiễn cháu! Chú sẽ nhớ cháu lắm!!! - Vỹ đưa tay lên vuốt mặt nó-Thôi nào! Chú 23 tuổi rồi mà còn õng ẹo thế! – nó nham hiểm-Õng ẹo? Cái con bé này đứng lại xem nào!!!!!!!!!! - Vỹ rượt nó chạy đến chân cầu thang-Bye bye nhé “ Heo “! - Vỹ bước tới hôn trán nó-Bibi chú cháu sẽ nhớ chú lắm, và cháu hứa 3 năm sau chú sẽ là bảo trợ của cháu ! – Nó cười khụy gối xuống cho Vỹ không hôn trúng trán nó – À wên nhớ bỏ cái tính cơ hội đó nhé!!-Axxxx! Con bé này, biểu hiện tình cảm chút không đc sao??-Vỹ cười cười đi ra khỏi cổng trường-Châu ! – Nó con bé bước đến trước mặt Châu-Là cậu đã bày trò phải không?-Nó hỏi quát-Chà! Thông tin nhanh nhỉ, ừ, đúng là tôi đó,thì sao nào, cậu chuẩn bị về VN là vừa !!!! –Châu kênh mặt-Đc, mai tôi sẽ đi và tôi sẽ quay lại, chắc chắn là vậy, và tôi sẽ lại là cơn ác mộng ! – Nó trừng mắt đi về chỗ mìnhNó nhìn thấy Vy Vy nhìn nó kinh ngạc-Con bé đó nói gì cậu phải về VN, phải vậy không? – Vy Vy giục nó-À ừm, nó nói đúng đó,nó đã nói với cty bảo trợ mình là phải coi lại bài thi của mình! – Nó vẫn thản nhiên-Chừng nào cậu đi ?-Ngày mai , 7 giờ !-Nhanh thế, tớ không tiễn cậu đc rồi !!-Không sao , tớ vẫn giữ lời hứa mời cậu kem mà ! – Nó tươi cười-Tớ không cần kem tớ cần cậu ở lại đây! - mặt Vy bí xị-Sao thế?-Tại cậu là người bạn thân đầu tiên của tớ,người đầu tiên không coi tớ như tiểu thư không lợi dụng tớ !!!! – Vy nói nc’ mắt rưng rưng-Hj, tớ cũng mến cậu lắm và tớ hứa ĐH tớ sẽ quay lại nơi này lai là bạn thân của cậu mà – Nó cười-Thật không ? Câu dám hứa không?Móc nghoéo nhá !-Tớ thề lun nè ! – Nó móc tay với VyTrong suốt vuổi học hôm đó, nó & Vy nói chuyện nhiều đến mức phải ra ngoài chạy wanh sân 5 vòng . Chiều hôm đó nó và Vy đi bộ về. Đến nhà Vy…..-Bye Bye !! – Nó vẫy tay-Khoan đã,chắc cậu không thể viết thư cho tớ đc đâu vì nhà tớ không cho nhân thư người mà ba má hem wen ! Tớ tặng cậu con gấu này nè , nhìn nó cuậ hãy nhớ về tớ nhé ! –Vy móc từ túi xách ra con gấu dễ thương – Con này tớ tự làm từ tháng trc’ , định tặng cậu!-Tớ sẽ giữ gìn nó, cậu vào nhà đi mưa rồi!- Nó giục VyKhi Vy quay đi vào nhà cũng là lúc mưa lớn,nó đi từng bước từng bước ,sao m à bước chân của nó nặng thế mưa rơi sao mà mặn quá vậy. Tối hôm đó,nó dọn dẹp đồ đạc có mảnh giấy chú Vỹ gửi:”Ngôi nhà này là của cháu đấy,sẽ không có ai sống ở đây ngoài trừ cháu “.Nó cười.Sáng hôm sau, dậy sớm, nó đeo ba lô và kéo theo cái ba lô nặng chịch , đón taxi ra sân bay…………………………….Lớp 1-A, trường Long Hổ 7h ……………….”Reeeeeeeeeeeeeeeng”-Cát Chi đâu?- Khánh Long hùng hổ chạy vào - Tại sao hôm nay không thấy đi vào cổng trường?-mặt biểu lộ sự giận dữTheo sau là 4P mặt mày cũng biểu lộ chút gì đó hơi bực, còn Tường thì bùn-Vy Vy, Cát Chi đâu? – Thiên hỏi-Đi rồi!!! – Vy Vy bùn trả lời-Đi rồi? Đi đâu?-Long & Tường la lớn-Về VN , giờ này chắc chuyến bay khởi hành rồi. – Vy buồn bã nhìn ra cửa sổ- Chuyến bay khởi hành lúc mấy giờ?- mặt Long tái đi-7h-Mấy giờ rồi Lôi? – Long hỏi với giọng bực tức-7h5’-A, phải chuyến bay đó không? – 1giọng vang lên đang ở gần cửa sổLong hấp tấp chạy tới cả 3 người kia cũng vậy-Đúng rồi ! – Vy Vy nhìn bùn lạ thường-Cái con bé này, tớ chưa xử nó xong mà !!!!!!!-Long đập kính rầm rầm………………………Sân bay Tân Sơn Nhất……………………………..-Cát Chi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Giọng pp mm chị hai em nó vang lênNó chạy tới ôm mm và khóc ngon lành , tại vì sao thế? Vì sao lại vậy ? Nó không muốn có cảm giác này???-Con sẽ học cấp ba tại trường nào ? – pp hỏi nó-Trường nào chuyên về tiếng Trung ba ạ !-Con vẫn nuôi quyết định đó àh?-Chắc chắn con sẽ wa đó học ĐH, với lại con chua gặp đc bạn cũ mà!!Chú Vỹ bảo con vẫn có cơ hội !!!-Thế con cố gắng lên nhé!!!!!!!!!!!!Từ đó Cát Chi lao đầu vào học và cơ hội cũng đến với nó ????????************************************************** **

...!!!!!


....đang bực mình..cái con nhóc cứ choe chóe bên tai...cái jọng xấc xược..ăn nói mất dạy...chẳng liên wan đến Cat...nhưng mà cái jọng the thé í cứ dội vào tai...khó chịu...em Cat thì Cat tung chưởng cho bại liệt lun...nhưng người dưng mà, người khác góp ý ko nghe thì thui...ko ghét nhưng.. sẽ ko wan tâm nữa...bất cứ chiện j'...

..oe..oe...


...chán wé!!chỉnh giao diện mãi cũm hum đc,hix!!...


...Mệt đúi òi... hai ngày nai chuẩn bị cho cai blog đáng iu nài đêy, cũm tạm ổn roài, hoài sáng pà Ph wa.. đang mải trang trí, nói chiện ờ ờ mấy câu pà ta đi dzề mất xác lun, hehehe ...sorry!! đang bận mè..chị mà làm chưa xong thì đừng hòng lôi chị ra khỏi cái máy nhé!..nhưng mà hòi nãi Trâm nt cho mình...hắn ta đang bùn..chiện iu đương i' mà...pá lệ, ngồi 8 với hắn lun..thương mài lém con nhóc ngốc xít ạ, chơi thân với hắn từ hồi phổ thông, hai đứa đi đâu cũm xúm xít vơi nheo, từ hoài đi học đến jờ bỏ hắn bơ vơ ở nhà..,hắn cũm ít liên lạc với mình, chắc hắn ngại vì chiện học hành, đôi lần định gọi điện cho hắn nhưng gọi rùi lại hum bít nói j' nên thui, hum bữa uống bia với mấy tên hàng xóm, đầu óc tưng tưng lên, đi nt cho hắn: "mày có chiện bùn mà sao hum nói với tao? mày là bạn thân của tao mà..mày nhớ thế nhé.."chéc là rà trúng đài của hắn roài, đang nửa đêm hắn dưng cổ mình dzậy, chỉ nói một câu "tao bùn"..hix!! thương lém cơ...mấy cái chiện tình củm nó rắc rối, hỗn độn như mớ bòng bong vậy, ta cũm bị nó vây đến ngạt thở rùi đây, ta ko có nhìu kinh nghiệm để chia sẻ với mi đâu, ngốc xít ạ...nhưng mà vì hai chữ "tao bùn" của mi ta sẵn sàng làm cái thùng rác cho mi vứt nỗi bùn vào đó, bất cứ lúc nào..nhớ thế nhé, đồ ngốc xit!!

hình dễ xương lém nì!!


































































































hết òi,

































































hết òi..